Màn đêm buông xuống, sông Nin lại chìm vào tĩnh lặng. Bóng sao Thiên Lang phản chiếu lấp loáng trên mặt nước, khẽ lay động, tỏa ra một làn ánh sáng dịu nhạt.
So với sức nóng bỏng rát của ban ngày, đêm trong mùa Aht dễ chịu và mát mẻ hơn nhiều. Từ Địa Trung Hải, ngọn gió bắc quanh năm không ngừng thổi qua vùng sa mạc cát vàng, mang theo hơi nước lan tỏa dọc sông Nin, đưa hơi ẩm đến tận các mỏ đá Aswan. Nơi đó giờ đã không còn vang vọng tiếng búa sắt, tiếng đục đá rền rĩ, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm vạn vật.
Thỉnh thoảng, cơn gió nhẹ lướt qua bãi cỏ gấu ven sông, phát ra những âm thanh khe khẽ. Cá bất chợt nhảy lên khỏi mặt nước, để lại một tiếng “tõm” nhỏ xíu rồi biến mất. Người Ai Cập sinh ra và lớn lên trên mảnh đất này, coi sự luân phiên giữa ngày và đêm là vòng tuần hoàn sinh tử của vũ trụ. Mặt trời tượng trưng cho thế giới của người sống, còn ánh trăng lại dẫn lối linh hồn nơi thế giới người chết. Lúc này đây, Thần Mặt Trời đang ở trên con thuyền đêm của mình đi qua cõi U Minh, khẽ khàng lướt trên dòng sông Nin, để lại trong nước bí mật của ánh sáng.
Ngay cả những người nô lệ thấp kém nhất cũng không quên cầu nguyện, mong Thần Mặt Trời có thể chiến thắng cự xà Apep nơi Minh giới, để ánh sáng tiếp tục soi rọi thế gian.
Khi Nubu trở về khu lán trại dựng tạm bên mỏ đá, tất cả những nô lệ khác đều ngoái nhìn hắn. Trong căn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908065/chuong-139.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.