Đó là một đêm mà không ai trong số họ có thể quên được.
Bầu trời đêm trong suốt không vương một gợn mây, ánh tím thẳm bao phủ lấy vòm trời, khiến từng vì sao đều hiện lên rõ ràng và ở góc Đông Nam, ngôi sao Thiên Lang sáng rực, treo cao nơi bầu trời.
Gió từ phía sông Nin thổi tới, mang theo hương cỏ cây ẩm ướt. Những tán cọ và lau sậy khẽ đung đưa, phát ra tiếng xào xạc.
Ánh lửa phản chiếu trên gương mặt Tân Hòa Tuyết, làn da trắng đến chói mắt trong đêm. Người dân sông Nin cả đời chưa từng thấy làn da nào như thế, chỉ có những ai từng leo l*n đ*nh núi Thánh Catherine trên bán đảo Sinai, vào ngày hiếm hoi có tuyết rơi, mới biết màu trắng ấy trông ra sao.
Ngọn lửa cháy rực, phản chiếu lên vách đá đỏ hừng hực. Nhiệt tỏa ra bỏng rát, nhưng ánh sáng ấy đủ để mọi người trông rõ bức bích họa vừa lộ ra trên mặt đá.
Trên nền đá đen thẫm, lớp than chì phản chiếu ánh bạc mờ mờ, khắc họa hình ảnh một sứ giả thần thánh mảnh khảnh bí ẩn, khoác lên mình tấm áo choàng trắng mảnh. Cả hai tay y nâng cao một cây trượng biểu trưng cho quyền lực, vương quyền, đứng giữa hai người đội vương miện đỏ và trắng, hai biểu tượng của Thượng và Hạ Ai Cập.
Từ mũi chân của người ấy, dòng sông Nin uốn lượn chảy về phương Bắc, giữa sóng nước hiện lên những khóm cỏ xanh mướt và hoa sen lam nhạt, biểu tượng cho phồn thịnh và tái sinh.
Sau lưng vị thần sứ là một vòng tròn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908067/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.