Trong xe, hơi ấm phả ra khiến người ta cảm thấy hơi bí bách nơi lồng ngực. Tân Hòa Tuyết bước ra khỏi xe, tà áo gió dài thướt tha rũ xuống từ đầu gối đến tận bắp chân.
Bên ngoài, cơn gió lạnh buốt đang cố lùa vào lớp cổ áo lông của y, như thể muốn xâm nhập toàn bộ vào cơ thể.
Hôm nay, Tân Hòa Tuyết không có lịch dạy gì. Y chỉ đơn giản là đưa Yến Cức quay lại trường. Ban đầu, y định sau khi tiễn người xong sẽ quay về nghỉ ngơi. Cả hành trình cũng chỉ mất hơn mười phút, một đoạn đường ngắn ngủi, dự định sẽ ngồi nguyên trong xe ấm áp nên y không mặc thêm quần áo gì nhiều.
Nào ngờ, gió lạnh vừa thổi tới đã khiến y cảm thấy cổ họng có chút khó chịu. Có lẽ là do trận dầm mưa chiều hôm qua để lại ảnh hưởng.
Yết hầu dưới làn da trắng mịn khẽ động đậy. Tân Hòa Tuyết nhẹ nhàng ho khan một tiếng.
Ở đầu dây bên kia, giọng lính gác qua máy truyền tin bỗng cao lên một chút, mang theo sự căng thẳng lo lắng:
“Cậu bị bệnh sao?”
Tân Hòa Tuyết bật cười:
“Tôi không có bệnh. Vệ Trạc, anh không cần nghĩ người dẫn đường yếu đuối như vậy.”
Y nghiêng đầu tìm một góc để nói chuyện dễ hơn:
“Chỉ là thời tiết hanh khô, cổ họng hơi khó chịu một chút thôi.”
Tiếng chuông báo giờ học vang lên đúng lúc, ngân dài và đều. Bây giờ là 10 giờ sáng.
Trên đại lộ đường nhựa phía xa, có nhân viên vệ sinh đang dọn tuyết đọng, lớp tuyết trắng xếp chồng dưới tán
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908034/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.