Tân Hòa Tuyết có thể dễ dàng nhận ra, ngoài những vết thương ngoài da, tinh thần thể của Yến Cức cũng đang gặp vấn đề không ổn định.
Dấu hiệu rõ ràng là cái đuôi của con sói xám luôn lượn quanh người Yến Cức đã không còn vẫy nhanh như trước. Lông xám trên thân nó trở nên khô khốc, xơ xác, đôi đồng tử màu xanh lục u tối cũng mờ đi, như phủ một tầng xám tro lạnh lẽo.
Vì Tân Hòa Tuyết đã quan sát khá lâu, Yến Cức trở nên ngượng ngùng, vội vàng thu hồi tinh thần thể của mình.
Khi sói xám trở lại chiến cảnh tinh thần, nó quay đầu lại, hướng về phía Yến Cức mà nhe răng cảnh cáo, nanh sắc lấp ló nơi khóe miệng.
Rất rõ ràng, giữa người và sói đã có xung đột.
Tân Hòa Tuyết giả như vô tình hỏi:
“Các người… cãi nhau à?”
Yến Cức lập tức phản ứng:
“Không, không có!”
Rồi như cảm thấy kỳ lạ, hắn lẩm bẩm:
“Làm gì có lính gác nào cãi nhau với tinh thần thể của mình chứ?”
Tân Hòa Tuyết nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi lại:
“Ừm.... Vậy cậu nghĩ là không thể xảy ra à?”
Khóe môi y khẽ cong lên, chỉ là một nét cười rất nhẹ nhưng Yến Cức, người luôn để ý đến từng thay đổi trong thần sắc của Tân Hòa Tuyết, sao có thể bỏ qua?
Sao lại có người cười lên đẹp như thế?
Có lẽ là vì sức khỏe yếu, nên môi y chỉ phớt hồng, thoạt nhìn rất mềm mại.
Yến Cức không biết phải diễn tả cảm giác đó ra sao, trong đầu chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất mà hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908033/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.