Dưới ánh đèn leo lắt, bóng tối mịt mờ bao phủ thủy lao.
Có lẽ vì căn cứ vào thái độ của Tân Hòa Tuyết đối với Chu Sơn Hằng, nên dù có căm ghét đến đâu, Hận Thật cũng không dám hành hạ hắn quá mức tàn nhẫn. Hắn sợ rằng nếu để Chu Sơn Hằng đói đến chết, Tân Hòa Tuyết lại hao tổn linh lực cứu mạng tên thư sinh nghèo này.
Tình trạng của Chu Sơn Hằng thoạt nhìn không quá tệ.
Ánh lửa từ đuốc treo trên tường bập bùng lay động, chiếu rọi một vùng mờ ảo.
Trước mắt Chu Sơn Hằng chỉ là những vệt sáng nhạt nhòa. Đôi mắt đã từng chịu tổn thương bởi Hận Thật, dù Tân Hòa Tuyết từng truyền linh khí chữa trị, nhưng đến nay vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Hắn cố gắng nhìn rõ cảnh vật giữa bóng tối, nhưng vì đã quá lâu chưa nhắm mắt, nên hai mắt khô khốc, đau rát như bị lên men.
Dẫu vậy, hắn vẫn không hề chợp mắt. Hắn sợ rằng nếu Tân Hòa Tuyết đến tìm mà hắn lại lỡ mất, thì phải làm sao?
Chu Sơn Hằng gần như vẫn giữ nguyên tư thế lúc thanh niên rời đi vào hôm qua, sống lưng tựa vào vách đá thủy lao lạnh lẽo, mi mắt khẽ rũ xuống.
Tinh thần vốn đã bị giày vò suốt một quãng thời gian dài, nay càng thêm tiều tụy.
Trong tay Chu Sơn Hằng nắm chặt một sợi tơ hồng. Máu từ lòng bàn tay đã thấm ướt nó, khô lại rồi tiếp tục thấm thêm, đến mức đỏ thẫm hóa thành đen.
Ánh lửa như bị gió lay, chập chờn dao động.
Hai mắt Chu Sơn Hằng chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908002/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.