Con cá chép bướm khẽ đong đưa đuôi hai lần.
Xung quanh tối đen như mực, chẳng thể nhìn thấy gì.
Nhưng y có thể nghe được....Nghe được nhịp tim đang truyền đến từ con yêu quái vừa nuốt chửng y vào khoang miệng đen ngòm này.
"Đừng lộn xộn."
Giọng nói khàn khàn, nghẹn ngào cực độ, như thể đã mất máu quá nhiều đến mức cổ họng khô khốc. Màu giọng này rất quen thuộc.
"Để ta l**m ngươi một chút."
???
l**m cái gì?!
Tân Hòa Tuyết lập tức truyền ý niệm, nghiến răng mắng:
"Ngươi có thể đừng b**n th** như vậy được không?"
Theo lý thuyết của Phật môn về "Nhất hoa nhất thế giới" (một bông hoa là một thế giới),trong cơ thể của yêu quái mạnh mẽ thường tự hình thành một không gian nhỏ khép kín, huống hồ đây còn là thân thể của một con cự xà đã tu luyện ngàn năm.
Con cá chép bướm lơ lửng giữa vùng không gian đen nhánh rộng lớn, phảng phất như đang trôi vô định.
Từ trong bóng tối, một chiếc lưỡi rắn thon dài màu đỏ tươi nhẹ nhàng thò ra, như một sợi dây mềm dẻo uốn lượn, trong nháy mắt quấn chặt lấy vị khách không mời mà tới.
Chiếc lưỡi rắn màu đỏ tươi quấn quanh thân thể tuyết trắng của Cẩm Lý, từng vòng từng vòng siết chặt, những vảy đỏ thắm xen lẫn với sắc trắng ngọc tạo nên một khung cảnh rực rỡ đến yêu dị.
Nhịp tim của Hận Thật chậm rãi ổn định lại, tựa như vừa tìm thấy một chốn bình yên.
Chỉ một khoảnh khắc trước, hắn còn cận kề cái chết, thân thể tàn tạ, vảy rơi rụng, máu chảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908003/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.