Tân Hòa Tuyết thật sự chưa từng gặp ai vô sỉ đến mức này.
Dù có mắng chửi hay đánh đập thế nào, Hận Thật cũng cam tâm tình nguyện chịu đựng, thậm chí còn lộ ra vẻ hưng phấn một cách lộ liễu.
"Súc sinh!"
Giọng y run lên, khắp người đều bị giày vò đến mức ướt đẫm.
Những viên trân châu mượt mà vì số lượng quá nhiều mà chen chúc lại với nhau. Chỉ cần cử động nhẹ, chúng sẽ ma sát vào lớp da hồng hào, non mềm ẩm ướt, quấy đảo từng đợt sóng tình.
Tân Hòa Tuyết khẽ bật ra một tiếng rên thấp, âm thanh nhiễm đầy hơi nước.
Y nghiêng đầu, khóe mắt đỏ bừng, giọng điệu tàn nhẫn ra lệnh cho Hận Thật:
"Lấy ra ngay."
Hận Thật cúi đầu, coi như không nghe thấy, chỉ lặng lẽ cọ cọ vào y như một con chó to xác.
Người đàn ông có đôi mày kiếm và mắt phượng, ngũ quan khác biệt so với người Trung Nguyên truyền thống, mang nét sắc sảo và sâu thẳm hơn giống như người từ vùng ngoại vực. Hơn nữa, mái tóc dài có màu tựa như thân cây cọ, xuôi xuống tận đuôi tóc thì lại hơi xoăn.
Nhìn thế nào cũng thấy giống một con chó lớn bộ dạng lôi thôi chưa được chải chuốt tử tế.
"A Tuyết, A Tuyết, A Tuyết…"
Hận Thật thì thầm, đặt từng nụ hôn lên vành tai Tân Hòa Tuyết, hôn hôn những sợi tóc lấp lánh như sương sớm. Hắn hôn dọc theo đường cằm tinh xảo, nơi làn da căng mịn tựa ngọc.
Cuối cùng, đối diện với ánh mắt Tân Hòa Tuyết, giọng Hận Thật khàn đặc, gần như đè nén đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908001/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.