Hận Thật khô khan mà nuốt nước bọt, yết hầu theo bản năng căng chặt đến mức hô hấp cũng như nghẹn lại.
Trái tim mạnh mẽ đập dồn dập liên hồi, từng nhịp chấn động vang vọng đến tận vành tai, đến mức hắn nghe thấy tiếng ù ù không dứt, còn tưởng bản thân vừa nghe lầm.
Hận Thật không dám tin vào tai mình, ánh mắt trừng lớn nhìn thanh niên trước mặt:
“Ngươi nói cái gì?”
Tân Hòa Tuyết ngồi bên cạnh bể ngọc, màn sương ấm của suối nước nóng mờ ảo phủ quanh, hơi nước nhẹ nhàng vương trên thái dương y. Mái tóc dài như dòng sương tuyết hòa tan, có vài lọn mềm mại buông rơi, ôm lấy bờ vai, lướt qua gò má trắng mịn.
Toàn thân y rõ ràng trắng tựa núi tuyết, thanh lãnh như băng sương, vốn nên mang theo cảm giác xa cách lạnh lẽo. Nhưng giờ phút này, lại mang một nét đẹp tuyệt diễm đến mê hoặc lòng người.
Dưới mắt trái thanh niên có một nốt ruồi nhỏ, tựa hồ như một dấu ấn đầy mị hoặc. Đôi mắt mang theo ý cười nhàn nhạt, lặng lẽ nhìn về phía Hận Thật.
Mà Hận Thật, lúc này, lại thèm khát như một con chó đói thấy xương thịt.
“Ngươi không phải nói thích ta đánh ngươi sao?”
“Giờ lại không thích nữa à?”
Nước suối trắng sữa trong hồ lăn tăn gợn sóng, hòa lẫn mùi lưu huỳnh nhàn nhạt cùng hương thuốc thảo dược, vấn vít trong hơi nóng bốc lên.
Lớp vảy trên chiếc đuôi cá ánh lên sắc tuyết quang lấp lánh, nhẹ nhàng vẫy động trong làn nước, khuấy động suối ngọc, hất lên từng tia nước ấm, vương vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chung-benh-khien-van-nguoi-say-dam-giua-chon-quyen-uy/4908000/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.