Chúng tôi nghe tiếng mọi người nói to thì quay qua nhìn xem ai mà mọi người là la hét đến thế, quay lại thì thấy sếp Minh Quân đi xuống, chú ấy xuống đây làm gì, không lẽ ăn cơm, à thường là thư ký đem lên mà nay lại xuống đây, nên mọi người mới bất ngờ. Tôi thấy vậy không để ý nữa mà quay lại ăn phần cơm của mình.
Anh Hùng lúc này lên tiếng:
– Nay bão to đấy, lần đầu tiên sếp xuống đây.
Chị Trâm cười nói:
– Xuống ăn cơm với em đấy, thấy chưa đang tiến đến đây nè.
Anh Dũng trả lời:
– Em bớt ảo tưởng nha Trâm.
– Anh Dũng kỳ ghê, kìa sếp đang tiến đến bàn chúng ta kìa? Để xem gặp em hay là anh nha…ha..ha.
Tôi nghe sếp tới gần bàn thì trong lòng tôi nóng lên, đừng nói chú ấy đến đây nha.
Trời tính không bằng người tính, đúng y chú tới bàn chỗ tôi.
Minh Quân lên tiếng, chổ này không có ai ngồi chứ.
Anh Dũng thấy vậy xích lại một bên nói:
– Không sếp, sếp ngồi đây ăn cùng chúng tôi. Mà sếp sao nay xuống đây ăn vậy, bình thường sếp có xuống đâu.
Chú điềm tĩnh nói :
– Bộ tôi không xuống đây ăn được à?
– À. Tại chúng tôi thấy lạ. Mời sếp ngồi.
Nhưng thấy sếp ngồi không lấy thức ăn, Dũng định lên nói bà đầu bếp thì Minh Quân lên tiếng:
– Yến Nhi, cô đi lấy thức ăn cho tôi.
Tôi đang ăn thì nghe thế làm tôi mắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-la-nguoi-toi-yeu/2653866/chuong-17.html