Tôi không ngờ chú vậy mà lái xe đi thẳng, để lại mình tôi, giờ đã khuya mọi người gần như đi ngủ hết, nhìn xung quanh vắng vẻ không một chiếc xe nào, tôi run sợ, giờ tôi biết phải làm sao để về nhà, biết vậy tôi không bướng với chú thì có lẽ chú đưa tôi về, lần sau tôi không kiểu này nữa..hu…hu…..điện thoại thì hết bin.
Phía bên Minh Quân, anh chạy một đoạn để xem cô bé đó còn bướng với mình không? Chỉ dọa tí cho cô bé biết sợ. Giờ này xe cộ ít, giờ chắc đang khóc đây mà, anh đánh lái quay xe lại chỗ cô bé đấy, lần đầu tiên anh gặp người con gái cãi anh nhem nhẻm đây mà, lái xe từ từ tới thấy cô bé đang ngồi co ro bên góc đường, thấy cũng thương, anh lái xe tới bên, dừng lại mở cửa ra đi tới gần cô bé.
Anh nói:
-Lên xe, lần sau không được bướng bỉnh như thế biết không?
Tôi đang run run khóc, không biết làm sao để về điện thoại được may sao chú quay lại.
Tôi rưng rưng nước mắt:
-Hức… sao chú không đi luôn đi, còn quay lại làm gì?
-Vậy tôi đi nha….
-Vâng…
Minh Quân lại trêu:
-Nghe nói đoạn đường này nhiều cô gái bị hiếp đấy, cô ở lại nha tôi về luôn đây.
Lời Minh Quân chưa dứt thì, cô bé đã nhảy vào trong xe, anh lắc đầu nghĩ đã nhát mà còn mạnh miệng nữa chứ?
Trèo lên xe anh nổ máy lái đi, nhìn quay thấy mặt cô bé tèm nhem, anh rút khăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-la-nguoi-toi-yeu/2653863/chuong-16.html