Tôi vào nhà vệ sinh ra, từ lúc lên thành phố , lần đầu tiên tôi vào chỗ này, cảm giác ồn ào khó tả còn thêm đau đầu, nhìn xung quanh những cô ăn mặc hở hang cười nói với chốn đông người, tôi nhìn ái ngại, tôi vào lại phòng mọi người vẫn nhảy nhót chưa xong.
Được một lúc thì chị Trâm đi tới bảo:
-Hát bài đi em
Tôi từ chối nói :
-Dạ thôi chị, em không biết hát đâu.
-Em thử một bài thôi, cho mọi người chiêm ngưỡng, nãy giờ trong này ai cũng hát rồi, tới lượt em đấy.
Mọi người cùng nhau reo hò lên.
– Hát đi em, hát đi.
Tôi ngại ngùng, thật ra tôi cũng thích hát nhưng giờ đông người tôi ngại lắm, nhưng giờ mọi người nói thế tôi không thể từ chối mà nói chị Trâm bấm bài.
Tôi cất giọng hát mọi người lúc ấy im ru.
” Biết đâu bất ngờ.
Đôi ta chợt rời xa nhau.
Ai còn đứng dưới mưa.
Ngân nga câu ru tình.
Và môi hôn rất ướt.
Dư âm giấu trong mưa……
Hát xong thì mọi người hét to:
-Hay quá em ơi…
Tôi mắc cỡ đến đỏ cả mặt, lần đầu tiên tôi hát trước đám đông như thế, ngại quá đưa mic cho chị Trâm rồi ngồi xuống, nhưng tôi cảm thấy ánh mắt ai đó vẫn đang nhìn về phía tôi, tôi liếc nhìn thì vẫn là anh ta, anh ta nhìn tôi có ý gì đây.
Tôi không nhìn về phía anh ta nữa mà xem mọi người hát nhảy vui ở phía trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-la-nguoi-toi-yeu/2653859/chuong-15.html