“Nếu như ngài là cha ta thì tốt rồi….”
Sơ sẩy một chút ta liền buột miệng nói ra câu này.
Sau đó ta đơ ra, hắn cũng ngây người.
Hắn có chút kinh ngạc nhìn ta, ta quẫn bách nhìn hắn, tay chân không biết nên để chỗ nào mới đúng.
Hắn im lặng giây lát rồi vẫy tay gọi ta: “Tiếu Tiếu, lại đây.”
Hắn rất ít khi nào gọi ta là Tiếu Tiếu, hình như đây là lần đầu tiên thì phải? Hoặc có lẽ từng gọi mà ta đã quên…
Ta cứng đờ không nhúc nhích, hắn thở dài một hơi nhưng cũng không làm khó, ánh mắt nhu hòa nhìn ta: “Ngươi năm nay mười sáu rồi?”
Ta không động đậy, cũng không trả lời.
“Mẫu thân ngươi đang cầu thân giúp ngươi, phải không?” Hắn mỉm cười, “Ngươi có người mình thích chưa?”
Thái độ này của hắn là thật sự coi ta như con gái rồi sao? Năm tuổi ta đã mất cha, khi đó hắn mười bảy tuổi, luận về tuổi tác quả thực có thể làm cha ta được rồi.
Ta nói: “Cái gì mà thích hay không thích, thô tục quá, đối xử tốt với ta và mẹ ta một chút là được rồi.”
“Tiếu Tiếu…” Dường như hắn còn muốn nói điều gì nữa nhưng xe ngựa đã dừng lại, bên ngoài có tiếng phu xe vọng vào, “Đại nhân, đến rồi.”
Ta vội vàng nhảy xuống xe, sau đó ngoảnh đầu nhìn hắn.
Bàn tay hắn vén nửa tấm rèm, ngồi trong xe chăm chú nhìn ta, nét mặt dịu dàng. “Ngươi về nhà trước đi, nghỉ ngơi cho tốt.”
Ta chần chừ nhìn hắn: “Ngươi muốn đi đâu?”
Nghiêm túc mà nói thì câu này ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-cong-gap-nan/44790/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.