Văn Nhân Phi nhếch môi: “Có lẽ cũng không tệ.”
Ta nguýt hắn một cái, thái độ bất mãn nói: “Ngài không phải là cha ta, quản được ta!”
Văn Nhân Phi đáp: “Nếu ngươi có chỗ nào cần giúp đỡ cứ nói.”
Câu này còn giống tiếng người.
Ta nói: “Ngươi hại ta mất một đôi ngọc như ý nạm vàng, ta sẽ không khách khí với ngươi đâu.”
Văn Nhân Phi cười nhạt không nói, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, có điều xe ngựa chỉ chốc lát đã tới trước phủ.
Tận đến khi xuống xe ngựa về đến nhà ta vẫn không hỏi rõ được vấn đề muốn hỏi lúc đầu…Ngươi sẽ không chết chứ…
Ta rẽ qua từ đường bái linh vị của cha, đốt ba nén hương xem như thêm bữa ăn cho người.
Trong lòng ta rất áy náy, coi một người đàn ông khác làm cha, không biết phụ thân ta dưới cửu tuyền có khi nào sẽ chết không nhắm mắt.
“Chuyện này cũng không thể trách con đúng không?” Ta ngồi trước linh vị phụ thân thở dài, “Ai bảo người mất sớm như vậy…”
Sáu tuổi…
Ta hầu như đã không còn ký ức gì về người nữa rồi, láng máng nhớ được một người đàn ông có phần ôn hòa điềm đạm, cũng có một đôi bàn tay rất ấm áp, nhưng đường nét khuôn mặt thế nào ta lại chẳng thể nhớ ra. Lúc người mất, Lưu Bội vẫn chưa đến Tây Thục. Khi đó còn đang đánh nhau với đám con cháu Tôn gia, trên chiến trường tên độc bay qua bay lại, ông ấy lại không phải là nhân vật chính trúng tên không chết nhảy vực không mất mạng. Người chỉ là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chu-cong-gap-nan/44791/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.