Bởi vì nhiệt độ quá cao khiến đổ mồ hôi không ít, tôi có thể cảm nhận được thể lực của mình giảm xuống rõ ràng, ngay cả nói chuyện cũng bắt đầu ho khan khó khắn. Tô Mộc so với tôi cũng không tốt hơn nhiều, mặc dù có thân thể Đường Dũng chống đỡ nhưng hồn phách anh ấy cũng bị dương khí áp chế không nhẹ, tư thế đã không còn được vững vàng.
Cho dù vậy anh ấy vẫn không đưa tôi đi theo đường cũ trở về mà cười một tiếng, nói cứ tiếp tục đi, trước mặt nhất định sẽ có đường đi ra ngoài, bảo tôi cố gắng chịu đựng.
Vừa nói anh ấy đã dẫn đầu tiếp tục đi tới phía trước, miệng lẩm nhẩm giống như đang đọc kinh văn gì đó.
Thần kỳ là sau khi Tô Mộc đọc kinh văn tôi lại ổn định hơn rất nhiều, thân thể cũng không còn khô miệng khô lưỡi như vừa rồi, ngược lại bốn phía xung quanh thân thể còn có một chút lạnh lẽo.
Sau khi thân thể thư thái tôi liền bình tĩnh rất nhiều, tiếp tục đi theo Tô Mộc tiến về phía trước.
Theo chúng tôi đi về phía trước tiếng sông chảy dưới đất dần dần biến mất, càng đi về phía trước thì dấu vết hang động bị tác động bởi bàn tay con người cũng càng ngày càng ít, bây giờ đã giống như một hang động được hình thành hoàn toàn bởi tự nhiên.
Khi tôi đang cắm cúi đi nhanh thì đột nhiên chân tôi đá vào một vật cưng cứng.
Từ khi tôi vào dương huyệt, ngoại trừ mấy tượng đất lúc ở cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-yeu-la-quy/2056163/chuong-272-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.