Vào đêm tổ chức đám cưới ở thôn, chúng tôi mặc trang phục của tân lang tân nương ngày xưa. Các bước giống y như phong tục ngày xưa, sau khi vái lạy bái đường các kiểu, tôi sẽ về phòng ngồi chờ Dạ Huyết đi tiếp rượu trở về.
Tôi chẳng biết mình bị cái gì điều khiển, vô thức đi đến ngồi trước chiếc gương đồng. Chiếc khăn đội đầu vốn dĩ phải để tân lang mở ra, nhưng tôi không kiềm chế được, dường như có một sức mạnh vô hình nào đó khiến tay tôi không chịu sự điều khiển của tôi, tự mở khăn ra.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc gương đồng, mặt gương hiện lên khuôn mặt của tôi. Nhưng chỉ chừng vài giây sau, nó đã được thay thế bằng hình ảnh khác. Đó là cảnh tượng ở kiếp trước, tôi ngồi một mình trong phòng tân hôn, uống rượu độc tự tử.
Tôi kinh hãi tránh xa chiếc gương, người lùi về phía sau, lại đụng phải cái bàn, trên bàn bày bình rượu và hai cái chén giống y như đám cưới thời xưa. Mặt tôi tái xanh tái xám, tôi lại tiếp tục tránh xa cái bàn, bước vội vã ra khỏi phòng. Mở cửa ra, tôi sững sờ nhìn một người đã đứng sẵn ở đó từ bao giờ.
Dạ Huyết.
Khuôn mặt tôi từng tin tưởng nhất, nhưng cũng là người tôi không muốn gặp nhất vào lúc này.
Tôi thở hổn hển, môi mấp máy:
"Tại sao anh không nói thật cho em biết? Có phải anh cố tình khiến em tin tưởng vào một đám cưới có hậu? Trong khi vận mệnh sau này của anh...."
Dạ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732100/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.