"Anh nói cái gì vớ vẩn đấy? Cái gì mà không chờ được? Em không muốn nghe!"
Tôi gắt lên, chối đây đẩy chuyện kết hôn.
Lời tôi nói vừa dứt khỏi miệng, ánh mắt Dạ Huyết đã tối lại, không còn vẻ ôn nhu dịu dàng nữa, mà chỉ còn sự lạnh lẽo âm u:
"Em nói cái gì? Nhắc lại anh nghe."
"Âm Dạ Nguyệt, anh nói cho em biết, em không có sự lựa chọn."
"Em phải kết hôn với anh, số mệnh đã an bài hai chúng ta là một cặp Chồng Ma Vợ Ma rồi."
"Ngoài anh ra không ai có thể sống yên ổn nếu cưới em làm vợ đâu! Em không thấy tất cả những kẻ có ý đồ với em đều chết không toàn thây sao?"
Tôi sợ hãi, người co rúm lại theo bản năng, run rẩy đáp lại:
"Em... em sẽ không lấy chồng nữa..."
Tôi còn chưa nói hết câu, đôi mắt Dạ Huyết đã đỏ ngầu, con ngươi hằn lên những tia máu đỏ, chẳng khác nào ác ma từ địa ngục đến. Tôi cảm thấy cái tên Dạ Huyết quả là hợp với con người, với tính cách của anh ấy.
"Không lấy chồng? Em có nghĩ đến Phong Bà Bà không? Có nghĩ bà ấy bám trụ trên nhân gian mấy trăm năm là vì cái gì không?"
"Còn không phải là vì mong mỏi chờ đợi ngày em yên bề gia thất, an ổn sống hết kiếp này sao?"
Anh ấy nói mãi, càng lúc càng lộ rõ vẻ thất vọng và cô đơn:
"Có phải em không yêu anh không?"
Tôi bị biểu hiện điên cuồng của anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-ma-vo-ma/2732103/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.