Nguyễn Du Hà ngẩng đầu lên nhìn về bức tường kính của tòa nhà.
Mặc dù cô không nhìn rõ bên trong nhưng vẫn cảm giác được một ánh nhìn lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm vào cô.
Cô thấy lạnh cả sống lưng, giống như rơi vào hầm chứa băng vậy.
Sau lần huyên náo này, chắc hẳn Chu Lãng càng chán ghét cô hơn nữa, thậm chí chắc còn có ý muốn giết chết cô nữa cũng nên.
Nguyễn Du Hà dưới sự giúp đỡ của bảo vệ do Lâm Nam dẫn tới, chen vào đám người thì nhìn thấy Nguyễn Quân đang nằm lăn lộn dưới đất, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi: “Ông rốt cuộc muốn như thế nào đây?”
Nguyễn Quân nhìn thấy cô liền đứng dậy phủi bụi ở trên người rồi nói: “Con đến đúng lúc lắm, gọi Chu Lãng ra đây, thương lượng chuyện tài sản sau ly hôn.”
“Con đã nói rồi, tiền của anh ấy không liên quan gì đến con.”
Nghe thấy như vậy, Nguyễn Quân liền to giọng nói lớn: “Sao lại không liên quan được chứ, ba năm nay chẳng lẽ con ngủ không công cho nó hay sao! Nực cười! Nó ở ngoài chơi gái không trả tiền thì người ta để cho nó đi sao?”
Nguyễn Du Hà há hốc miệng, cô phát hiện ra mình không có gì để nói với ông ta nữa, nên xoay người lại nói với Lâm Nam: “Báo cảnh sát đi.”
Lâm Nam khẽ gật đầu.
Nhìn thấy Nguyễn Du Hà rời đi, Nguyễn Quân vội vàng kéo cô lại: “Sao con có thể đi như vậy được, bố đang vì ai đây hả, tiền lấy được thì bố chỉ cầm một ít, còn lại không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/275302/chuong-9.html