“Mang thai là chuyện tốt, mang…” Bùi Sam Sam lập tức phản ứng lại, liền trợn to mắt lên: “Là của tên đàn ông chó má Chu Lãng sao?”
“Ừm.”
“F*ck! Vậy cậu định làm sao, báo cho anh ta biết không?”
Nguyễn Du Hà lắc đầu: “Không báo, dù sao chúng tớ cũng phải ly hôn rồi.”
Bùi Sam Sam dừng lại một lúc rồi nói: “Vậy cậu…muốn giữ đứa bé này lại sao?”
Nguyễn Du Hà trầm ngâm, im lặng không biết trả lời như thế nào.
Ngay từ giây phút khi biết mình mang thai, phản ứng trong nháy mắt của cô là không muốn đứa bé này.
Nhưng sau khi trở về thì cô đã suy nghĩ thật lâu.
Đây là ân oán giữa cô và Chu Lãng, không có liên quan gì đến đứa bé ở trong bụng.
Mỗi lần cô nhắm mắt lại thì dường như có thể cảm nhận được sinh mạng của đứa bé của ba năm trước kia, đang từ từ tuột ra khỏi cơ thể của cô.
Cái cảm giác đó, cô không muốn trải qua một lần nào nữa.
Nhưng mà, nếu như giữ lại…
Nguyễn Du Hà nói: “Cũng không biết nữa, đợi một thời gian nữa rồi nói tiếp.”
Bùi Sam Sam có thể nhìn ra là cô không muốn thảo luận về chuyện này nữa, thế là cười xuề xòa đổi đề tài nói: “Đúng rồi, báo cho cậu một tin tốt, sản phẩm trong bộ sưu tập dây chuyền ‘tình đầu’ và nhẫn của chúng ta đều được tạp chí vô cùng khen ngợi, nội bộ đã bắt đầu đặt mua rất nhiều rồi, đến lúc đó nhất định sẽ bán rất chạy trên thị trường cho mà xem.”
“Bây giờ chỉ còn thiếu vòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/275303/chuong-10.html