Nguyễn Du Hà mỉm cười rồi đứng dậy nói: “Xem ti vi của cậu đi.”
Xuống dưới lầu, Nguyễn Du Hà ghé qua tiệm thuốc mua đồ xong thì lại đi vào siêu thị bên cạnh.
Sau khi mua xong từng thứ cho Bùi Sam Sam, thì cô nhìn thấy mấy kệ hàng băng vệ sinh trước mặt, đột nhiên cô sực nhớ ra là cũng gần hai tháng rồi cô vẫn chưa có kinh nguyệt.
Từ lần sảy thai cách đây ba năm, thì kỳ kinh nguyệt của cô vẫn luôn không đều, thường xuyên hai, ba tháng mới tới.
Nhưng mà chắc cũng sắp có rồi.
Vì để đề phòng, Nguyễn Du Hà bèn lấy thêm mấy gói.
Sau khi thanh toán xong, vừa mới đi ra cổng thì ngay cổng siêu thị có một người con gái bước vào, va thẳng vào người cô, cô ta làm đổ hết tất cả túi đồ trên tay của cô thôi còn chưa nói, còn phủi phủi áo quần của mình, khinh ghét nói: “Bộ cô mù hả?”
Nguyễn Du Hà ngẩng đầu lên nhìn cô ta, trong ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo nói: “Đã lâu như vậy mà cô vẫn chưa học được cách đi đường sao?”
Chu An An liếc nhìn về phía cô, trong vẻ kiêu ngạo có chút khinh thường: “Là chị sao, muộn như vậy chị còn làm gì ở đây, chắc không phải là nhân lúc anh họ tôi đi vắng mà lén gặp người đàn ông khác đó chứ?”
Nguyễn Du Hà không thèm để ý đến cô ta, cúi người gom lại những túi đồ rơi dưới đất, thản nhiên nói: “Chu An An, nếu như cô đã đi ra nước ngoài rồi thì không nên trở về chứ.
Chắc cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chong-cu-den-cau-hon/275301/chuong-8.html