Sau khi rời khỏi khu vườn, Tần Vũ Mộng trở về phòng, cảm giác trong lòng vẫn còn ngồn ngang. Những lời của Cố Dạ Hàn cứ quẩn quanh trong đầu cô, khiến cô khó lòng tìm lại được sự bình thản vốn có
Cô thả mình xuống giường, ngửa mặt nhìn lên trần nhà. Ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn chiếu qua cửa sổ, nhuốm một màu vàng cam mờ ảo lên mọi thứ.
Cô đưa tay lên che mắt, thở dài một hơi. Cảm giác bức bối cứ ngày càng lớn dần trong cô. Cô không thể hiểu nổi mình đang mong đợi điều gì từ Cố Dạ Hàn, hay đúng hơn là cô đang mong đợi gì từ mối quan hệ này.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột, và cô không có thời gian để chuẩn bị tâm lý.
Cùng lúc đó, Cố Dạ Hàn bước vào nhà, sắc mặt vẫn lạnh lùng nhưng đôi mắt có chút trầm tư. Anh nhanh chóng ra hiệu cho Tư Mạch về phòng làm việc để tiếp tục bàn luận về nhiệm vụ sắp tới.
Cả hai người đều không nhắc đến cuộc trò chuyện ngoài vườn khi nãy, nhưng sự im lặng giữa họ lại chất chứa rất nhiều điều chưa nói.
- Tần Vũ Mộng thế nào rồi?- Tư Mạch bất chợt lên tiếng khi họ ngồi xuống bàn làm việc, ánh mắt đầy vẻ tò mò.
Cố Dạ Hàn nhíu mày một chút, nhưng không trả lời ngay lập tức. Anh mở laptop, lướt qua những thông tin liên quan đến mục tiêu mới của họ, cố gắng tập trung vào công việc.
Nhưng những lời nói của Tần Vũ Mộng cứ vang lên trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-voi-lua/3744990/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.