Buổi sáng hôm đó, khi Tần Vũ Mộng bước xuống phòng ăn, cô nhìn thấy Cố Dạ Hàn và Tư Mạch đang trò chuyện với nhau.
Khác với vẻ nhẹ nhàng thường ngày, nét mặt của cả hai đều nghiêm túc. Cố Dạ Hàn nhíu mày suy tư, tay cầm chặt một chiếc điện thoại.
Tần Vũ Mộng cảm nhận được không khí căng thẳng bao trùm, khiến cô lập tức nhận ra có chuyện gì đó đã xảy ra.
- Chào buổi sáng,- cô khẽ chào, rồi bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Tư Mạch. Người giúp việc mang ra ly nước cam và bữa sáng cho cô, nhưng Tần Vũ Mộng chẳng mấy để tâm.
Tư Mạch nở một nụ cười nhẹ, nhưng trong mắt anh lại hiện rõ vẻ nghiêm trọng.
- Cô đã ngủ ngon chứ, Tần Vũ Mộng?- Anh hỏi với giọng điệu như bình thường, nhưng ánh mắt lại hướng về Cố Dạ Hàn, chờ đợi phản ứng từ anh.
Cố Dạ Hàn đặt điện thoại xuống, nhìn Tần Vũ Mộng một cách đăm chiêu.
Anh đang điều tra về nhóm người theo dõi em dạo gần đây.Tư Mạch đã tìm được một số thông tin quan trọng.Tần Vũ Mộng thoáng bất ngờ, cô nhớ lại những lần cảm giác ai đó luôn dõi theo mình, nhất là trong những đêm tối. Điều này khiến cô không khỏi lo lắng.
- Họ là ai?- Cô hỏi, giọng lạnh lùng nhưng không giấu được sự tò mò.
Tư Mạch lắc đầu, khuôn mặt trầm ngâm.
Ban đầu, tôi nghĩ đó chỉ là một nhóm theo dõi đơn giản, có thể là do một trong những tổ chức đối thủ gửi tới.Nhưng sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-voi-lua/3744991/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.