Tiếng người nhai rau ráu trong màn đêm tĩnh lặng khiến tôi mơ hồ cảm thấy ghê rợn. Nửa đêm mẹ tôi tỉnh rồi mở tủ lạnh kiếm cái gì ăn vậy nhỉ? Tôi nhớ bà ko có tính ăn vặt giữa đêm cơ mà.
Tôi chầm chậm bước tới gần, vừa đi vừa soi đèn pin, bóng lưng mẹ tôi hơi tròn, vẫn là bộ đồ ngủ hoạ tiết sặc sỡ bà mặc lúc tối.
“Mẹ ơi…” Tôi vỗ vai bà, ko để ý tới mùi tanh nồng xộc tới.
Mẹ tôi quay phắt lại, trong miệng là cái gì đó tựa như thịt sống, hai bàn tay như dã thú giữ chặt miếng thịt, máu tươi rỉ ra từ hai bên mép, nhuộm đỏ cả hàm răng. Ánh đèn flash của đèn pin điện thoại khiến khuôn mặt bà càng trở nên khủng khiếp, mái tóc dài điểm bạc xoã xuống, ánh mắt xanh sáng quắc lên như ma mèo…
“Á…” Tôi làm rơi điện thoại xuống đất, gào lên, trong lòng ko khỏi khủng hoảng sợ hãi, vừa sợ mà vừa ko biết nên làm thê nào vì dường như người phía trước chính là mẹ mình.
“Tâm à, lại đây ăn cùng mẹ, thịt ngon lắm!” Mẹ tôi cười khành khạch, nụ cười man dại kỳ lạ.
Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại vẫn ko tắt, sau khi rơi xuống đất thì hắt thẳng lên trần nhà, chiếu một nửa khuôn mặt đẩy máu của bà. “Không…mẹ ơi…mẹ làm sao thế…ko phải mẹ tôi…” Tôi vừa lùi vừa khóc.
“Mẹ đây…” Thay vào chỗ mẹ tôi đang đứng là bóng phụ nữ tóc đen quấn khăn đỏ, trên người là bộ quần áo dân tộc sặc sỡ. Bà ta, chính bà ta, chính bà ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-ngai-nhan-qua/4604201/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.