“Anh cảnh sát, mẹ tôi sao rồi?” Thấy một đồng chí cảnh sát tiến tới, tôi lo lắng hỏi. Anh cảnh sát có khuôn mặt lạnh tanh nhìn tôi đầy khinh thường, sau đó cao giọng “Cô tự tay dùng chày đập mẹ mình, bây giờ lại tỏ ra quan tâm đến bà ấy như vậy sao?”
“Tôi.tôi…” Thanh Trà vừa khóc vừa ấp úng không biết giải thích ra sao. Cô nên nói gì bây giờ? “Cậu Hiệp, có anh trai của cô ấy đến gặp cô ấy vài phút…” Một giọng nói vang vào bên trong.
“Vớ vẩn, đang tạm giam ai cho gặp người nhà?” Đồng chí cảnh sát tên Hiệp bực bội quát lên.
Bình sinh anh ta ghét nhất là đám con cháu bất hiếu.
Một đồng chí cảnh sát khác thò đầu vào nhỏ giọng “Sếp Huy đã phê chuẩn rồi, họ gặp nhau 5 phút thôi, cậu có thể ở bên cạnh canh chừng xem họ nói gì!”
“Mẹ sao rồi, mẹ sao rồi…” Tôi vừa nhìn thấy anh trai thì lao tới, qua song sắt phòng tạm giam, tôi thò tay ra ngoài ríu rít muốn nắm lấy tay anh ấy. Anh Đức vẫn rất thương tôi, từ nhỏ đến lớn anh đểu là người anh tốt, cái gì cũng nhường nhịn tôi. Anh trai tôi tránh khỏi bàn tay đang quơ quàng một cách lạnh nhạt khiến tôi hụt hẫng càng khóc to hơn.
“Em khóc cái gì, nín đi!”
“Anh…anh không tin em đúng không?” Tôi khóc nức nở.
“Tin, em muốn anh tin em cái gì?”
“Mẹ sao rồi, trước tiên cho em biết mẹ sao rồi?”
“Mẹ…đang hôn mê!” Giọng Đức đầy đau xót lẫn phẫn nộ. Tôi biết anh không hiểu vì sao một đứa con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-ngai-nhan-qua/4604202/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.