gacsach.com
Mặt Trời trên cao chiếu rọi, thời điểm nhân dân lao động ra khỏi cửa đi làm, mà Tôn Hồi vẫn nằm bò trên gối khò khò say ngủ, miệng hơi chu chu, nước miếng cũng khô thành một vệt trăng trắng.
Thái Nhân Duy dậy sớm nhất, học thuộc từ đơn tiếng Anh trong mười lăm phút rồi đánh thức Tạ Kiều Kiều trước tiên. Tạ Kiều Kiều ngáp một cái, đi đánh răng nhân tiện chọt chọt vào cánh tay Phù Hiểu Vi. Lát sau, ba cô gái đứng dàn hàng trên ban công, quang minh chính đại nhìn ngắm phòng ngủ đối diện của nam sinh.
Tạ Kiều Kiều cắn quả táo lừa từ chỗ Tôn Hồi, lầu bầu nói không rõ: "Tên ngủ trên thảm vóc người tuyệt đấy. Lần trước hắn cởi trần ra cất quần áo, tao đã trông thấy nhưng chưa kịp chụp lại."
Thái Nhân Duy 'Ô' một tiếng kéo dài giọng, đẩy gọng kính trên sống mũi: "Tao biết mày nói ai rồi, tên ấy nhìn gần xấu òm, mặt toàn lồi lồi lõm lõm."
Phù Hiểu Vi vốn không định phát biểu ý kiến, cô bạn còn chưa tỉnh ngủ, cứ gục đầu nghịch di động của Tôn Hồi. Nghe thấy lời của Thái Nhân Duy, Phù Hiểu Vi cố gắng mở to mắt, vừa tìm kiếm vừa nói: "Nông cạn, mặt tính là cái gì, vóc dáng mới quan trọng nhất!"
Ba cô bạn đang tán gẫu vui vẻ thì Tạ Kiều Kiều và Phù Hiểu Vi bỗng cảm thấy bả vai nóng nóng, có một vật thể ấm ấm chen vào giữa hai người, phả ra hơi nóng: "Ờ, vóc dáng là quan trọng nhất đấy!" Giọng điệu chắc chắn. Lại nghe thấy: "Cơ mà vóc dáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184971/chuong-06.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.