Hà Châu vừa dứt lời thì thấy trên cái thùng thép không rỉ sau chiếc xe điện bên đường phản chiếu hình ảnh một cô gái, mặc dù khuôn mặt hơi méo mó nhưng cũng có thể nhìn ra bộ dạng lấm la lấm lét của cô ấy.
Anh ngừng lời chốc lát rồi mới nói tiếp: "Chắc chắn chưa từng nghe qua?"
Tóc vàng chắc chắn, đáp: "Khách hàng cũ trên đường phố này, người nào mà em chả biết. Có phải các vị nhớ nhầm tên không?"
Trả lời gã tóc vàng là Phù Hiểu Vi: "Không thể nhớ nhầm được!" Cô bạn cau mày:
"Anh ta chỉ gọi bằng cái tên ấy. Một năm trước chuyên làm tổ trên con đường này!"
Tóc Vàng bắt đầu hoài nghi địa vị cái gì cũng biết của mình trên giang hồ, xoa xoa cằm chẳng biết làm sao.
Không hỏi ra đáp án ở đây, Phù Hiểu Vi lại chuyển ý sang camera: "Quán net KYV nơi này luôn có camera. Nhất định một năm trước đã chụp được anh ta."
Tóc Vàng ha ha cười to: "Em gái ơi, đừng đùa chứ! Camera một năm trước á? Em coi mấy cái thứ ghi hình đáng tiền vậy à? Hơn nữa, đây chẳng phải của nhà em mở, ai sẽ cho em xem hả?"
Hà Châu lườm gã. Tóc Vàng lại cười gượng gãi gãi đầu.
Bụng Tôn Hồi réo một tiếng, gót chân sau chạm đất rồi quay một vòng đi về phía quầy lễ tân hỏi Lợi Mẫn: "Có món gì lót dạ không?"
Lợi Mẫn cũng không nhìn cô, miễn cưỡng đáp: "Có, bánh quy bốn tệ rưỡi, mì hộp năm tệ."
Tôn Hồi nhoài người lên quầy, rề rà nói: "Đắt thế..." kế tiếp cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184972/chuong-07.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.