Vóc dáng người kia rất cao to, hai chân biếng nhác chống lên sàn, chiếc ghế dài dưới mông giống chiếc ghế cô Hai đặt ở cửa nhà, đan bằng dây mây màu vàng đất, tay vịn có thể điều chỉnh góc độ của lưng ghế. Có điều, chiếc ghế này không đung đưa được.
Tôn Hồi nhìn trái nhìn phải, thầm kêu một tiếng: Hay cho mày lăn lộn trên đường!
Dưới cằm và khóe mắt của người đàn ông xanh xanh tím tím, không cần cố làm ra vẻ cũng có thể toát ra khí chất vô cùng hung dữ. Trái tim nhỏ bé của Tôn Hồi nhảy lên hai cái, căng da đầu quát: "Anh là ông chủ phỏng?"
Ba cô bạn cùng phòng đứng đằng sau đưa mắt nhìn nhau, thái dương đổ mồ hôi.
Cô nàng trông coi quán net lùi lại một bước, nhìn người kia và bảo: "Hà Châu, anh nói đi!"
Hơi thở của Hà Châu rất nặng nề, lồng ngực ép xuống lại phồng lên ngay, một tiếng 'hít' trong khoang mũi mà như thể thở dài. Ban đầu, anh không có phản ứng gì, chỉ nhìn Tôn Hồi chằm chằm, sau đấy cô nàng trông coi quán net đá hai phát vào ghế mây, anh mới nhăn mày, giọng nói trầm thấp: "Tôi là quản lý. Ở đây không cho xem camera, báo cảnh sát hoặc đi đi!"
Tôn Hồi nghiến răng, nghe giọng điệu anh ta nói xem như có văn hóa, sức mạnh của cô lại xông lên: "Là quản lý sao? Anh lăn lộn ở đâu vậy? Tôi lăn lộn lâu thế còn chưa từng thấy có quán net nào như các người thế này. Đừng bảo không có quy tắc ấy, hay là chính cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184970/chuong-05.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.