🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Xung quanh liền im phăng phắc, những người khóc tang đều thu nước mắt lại. Đàm Đông Niên khẽ lay gọi Tôn Hồi: "Hồi Hồi?"

Tôn Hồi lẩm bẩm một tiếng, đôi mắt hé mở, trông yếu đuối không thể tả, sắc mặt trắng bệch. Đàm Đông Niên vỗ nhẹ lên má cô: "Tỉnh nào, Hồi Hồi!"

Tôn Hồi vừa làm cho đầu óc trống rỗng lại ăn ngay mấy phát vả này, cô há miệng, lầm bầm khóc nói: "Tôi mệt....."

Đàm Đông Niên nghẹn!

Đám cô dì chú bác thở phào một hơi, vài người đồng loạt tiến lên muốn đỡ Tôn Hồi dậy thì cô đã lảo đảo tự chống đất nhổm người, nước mắt vẫn còn treo trên hàng mi.

Một bà thím mở miệng: "Ôi chao, Hồi Hồi ở đây khóc hai ngày rồi, cũng chưa được ngủ tử tế.", rồi chỉ bố Tôn, bảo: "Anh cũng rõ thật, xem Hồi Hồi giờ đã mệt thành cái dạng gì rồi này."

Bố Tôn mắt điếc tai ngơ, cau mày đáp: "Khổ tí chút mà cũng không chịu được!"

Tôn Hồi so vai rụt cổ, sụt sịt chẳng dám nhúc nhích.

Vẫn là Đàm Đông Niên lên tiếng: "Việc này nên để cháu trai làm mới tốt, cháu gái trọn đạo hiếu có ích gì!" Anh ta nhìn bà thím: "Vừa nãy trên đường cháu tới hình như trông thấy Tiểu Kiệt vào quán game đấy!"

Nụ cười của bà thím đông cứng, ngượng ngùng nói: "Thật hả? Cái thằng ranh con này!" Dứt lời, bà gọi một đứa trẻ nhà họ hàng đến quán game bắt người.

Nhà họ Tôn không phải có mỗi Tôn Hồi là cháu, bác hai và cô cả đều có một con gái. Tối qua, sau khi đến dập đầu

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/184969/chuong-04.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Chơi Độc
Chương 04
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.