Biệt thự giấu mình ở nơi cách xa nội thành, trước không thôn xóm, sau không hàng quán. Chỗ này không có tiếng xe cộ đông đúc, ngẩng đầu là bầu Trời trong xanh, giống như cảnh tiên ngăn cách với thế giới bên ngoài, có thể cản hết thảy ồn ã xô bồ, cũng có thể dùng để ẩn thân, còn có thể làm những việc hết cách xử lý dưới ánh Mặt Trời.
Hiện giờ có kẻ đột nhập vào đây giữa ban ngày ban mặt, ngay cả tiếng súng nổ cũng không kinh động nổi tới người khác. Mai Đình An nhất định là điên rồi. Hà Châu thẫn thờ đứng trong phòng ngủ trống rỗng, quay người một cái lại mở cánh cửa mấy căn phòng bên cạnh ra, không biết Tôn Hồi trốn ở đâu, chẳng lưu lại cho anh một tí dấu vết nào. Cổ họng Hà Châu bỗng khàn đặc, không phát ra nổi một tiếng.
Thẩm Khiết vẫn chưa lấy lại tinh thần sau cơn hoảng hốt, cô nàng đứng sau lưng Hà Châu sợ hãi nói: "Họ đều mang theo súng. Khẩu thứ nhất có âm thanh, về sau toàn dùng súng lục giảm thanh. Mười người bị bắt đi cả..."
Thẩm Khiết vẫn chưa nói hết thì thấy Hà Châu quay phắt người, tóm một phát lấy cổ cô ấy, ánh mắt độc ác như hổ như sói, khiến người ta kinh hoàng nín thở quên mất giãy dụa, chỉ cảm thấy cổ họng bị bóp nghẹt. Sức lực ấy mạnh đến kinh người. Thậm chí Thẩm Khiết có thể cảm nhận được trên cổ dường như bị nung thành mấy cái lỗ, toàn bộ máu dâng lên. Cảm giác từng cơn buồn nôn nhắc tỉnh Thẩm Khiết, chẳng mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499357/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.