Tôn Hồi một lần nữa trải nghiệm cảm giác buốt giá ngấm vào xương tủy. Khi cánh cổng sắt lại khép vào, thế giới quay về với bóng tối. Nỗi sợ hãi vô hình phút chốc vây bọc lấy cô. Tôn Hồi lạnh đến nỗi nổi một tầng gai ốc.
Cô nhắm mắt, hết lần này tới lần khác nói với chính mình đừng hốt hoảng. Bình thường Tôn Hồi lớn gan như thế, trông thấy Hà Châu to con vậy còn chẳng sợ, thậm chí dám xắn tay áo tiến lên đập bàn với anh. Hiện tại chỉ là ở trong một căn phòng không có đèn đóm mà thôi, có gì đáng sợ chứ, không bao lâu nữa Hà Châu tìm được cô rồi.
Nhiệt độ dần dần trở lại với cơ thể của Tôn Hồi. Cô nhớ ra bản thân vừa bước qua sinh nhật hai mươi hai tuổi. Hai năm nay, Tôn Hồi trải qua những tháng ngày hạnh phúc mà trước tới giờ cô đều không dám tưởng tượng. Ban đầu, cô sẽ giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm, sợ rằng đây là một giấc mộng. Về sau, cô vào ở trong căn nhà được bày trí tinh tế, quần áo đẹp đồ ăn ngon nườm nượp không ngớt, con số trên sổ tiết kiệm càng tích cóp càng lớn. Cô vừa độc lập học tập vừa không nhịn nổi thêm ỷ lại vào Hà Châu. Thỉnh thoảng Tôn Hồi sẽ nhắc nhở bản thân giữ lại nhiều hơn cho mình, như thế sau này cũng sẽ không bị tổn thương quá sâu. Đáng tiếc Hà Châu quá mạnh, cô căn bản không thể chống cự.
Đây là bí mật nhỏ của cô, không biết sau khi Hà Châu phát hiện liệu có nổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499358/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.