Tủ đầu giường đầy chai chai lọ lọ, còn cả rất nhiều băng gạc và miếng dán urgo. Trên sàn có mấy miếng băng gạc dính máu. Phù Hiểu Vi nhặt sạch, ném băng gạc vào thùng rác. Cô cau mày nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng vệ sinh.
Phù Hiểu Vi bội phục khả năng tự lành của Chu Tùng Dật. Không đúng, nên là Chu Phong. Cái tên này cũng lừa gạt cô suốt bốn năm trời. Có điều, trong một đêm thì hắn đã đi lại được, không hề bận tâm tới miệng vết thương. Cũng chẳng biết có phải bị thương tới xương chân không mà đi lại tập tễnh. Chu Phong không nói, Phù Hiểu Vi cũng chẳng hỏi. Cho hắn chịu đau.
Dựa vào đầu giường, Phù Hiểu Vi tùy ý xoay xoay đi động. Qua một lúc, cô trông thấy số máy trên màn hình, chính là số của Tôn Hồi. Ngay từ ngày đầu tiên nhập học, Phù Hiểu Vi đã nhớ số của Tôn Hồi. Mặc dù Tôn Hồi giữa chừng đổi số, Phù Hiểu Vi trước sau đều đọc thuộc được số của cô bạn. Không biết tại sao, Phù Hiểu Vi luôn có một loại thiện cảm không thể giải thích nổi đối với Tôn Hồi.
Khi ấy, Phù Hiểu Vi vừa mới tới ký túc xá. Ba người trong phòng ai làm việc nấy. Cô tìm đến giường của mình, vắt khăn lau trèo lên lau giường. Bố mẹ Tạ Kiều Kiều và Thái Nhân Duy thì tụ tập cùng tán gẫu, lúc thì kể con gái nhà mình hiểu chuyện, nhờ chăm sóc thêm, lúc lại bảo con gái nhà mình thi đại học phát huy thất thường, vốn có thể vào đại học Nam.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499356/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.