Ngồi lên xe bán tải, Tôn Hồi oai phong lẫm liệt theo Hà Châu tiến về nơi gọi là 'nhà mới'.
Cô không chịu ngồi yên, liến thoắng suốt dọc đường, chốc thì hỏi cái xe này ở đâu ra, chốc lại hỏi nhà mới là sao. Thấy Hà Châu chỉ khẽ cười không nói gì, cô cảm thấy mất hứng, bắt đầu nghiên cứu cấu tạo trong xe.
Mười phút sau, xe chạy vào một tiểu khu, Tôn Hồi nhìn xuôi ngó ngược, chỉ chỉ siêu thị vừa đi qua và bảo:"Hàng tuần bọn em đều sẽ đến siêu thị kia mua đồ đấy. Rốt cuộc chuyện này là thế nào, không phải chuyển tới đây chứ?"
Cuối cùng Hà Châu nắm lấy tay Tôn Hồi, xe quẹo qua hai khúc cua thì dừng lại trước tòa nhà tám tầng: "Chính là chỗ này, chúng ta ở tầng tám!"
Thủy Uyển Các cách đại học Giang bảy, tám phút xe chạy, ngày thường ngồi xe bus mất khoảng mười phút có thể tới nơi, gần quanh là khu vực trung tâm của các trường Đại Học, siêu thị, chuỗi nhà hàng ăn uống, chuỗi KTV, trung tâm mua sắm và thương mại thành phố đều tập trung tại đây, là lựa chọn đầu tiên của các bạn sinh viên cho dạo phố mua sắm và tụ họp.
Tầng hầm gara của Thủy Uyển Các cực kỳ trống trải, nói chuyện cũng có tiếng vang. Tôn Hồi nắm chặt tay Hà Châu, đi theo anh. Chưa tới một lát thì đã vào trong thang máy soi gương màu vàng kim.
Thang máy vừa dừng ở tầng một, Hà Châu liền dẫn Tôn Hồi đi ra ngoài. Nơi này không có cửa hiên mà là cả đống cửa tự động bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499314/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.