Buổi tối, đại học Giang không hề vắng vẻ. Trên khoảng đất trống xa xa dựng một sân khấu biểu diễn, chẳng biết khoa nào tổ chức hoạt động, âm thanh vang vọng chấn động đến nỗi trái tim người khác cũng lắc lư theo.
Tôn Địch và Đàm Đông Niên ngồi trong xe, nhìn về phía ánh đèn sân khấu đủ mọi màu sắc phía xa. Cô ấy nói: "Chúng ta li hôn vậy mà đã ba tháng!"
Đàm Đông Niên nhìn mãi vào gương chiếu hậu. Trong gương chiếu hậu, Tôn Hồi đang núp sau một gốc cây, lén lút thăm dò, thỉnh thoảng giậm giậm dưới chân, hình như có kiến trong bụi cỏ chỗ cô đang trốn. Tôn Địch thoáng liếc Đàm Đông Niên, cười một tiếng: "Sao thế, mới rời đi được ba phút thì đã luyến tiếc rồi à?"
Lời chua lè lè đâm vào tai Đàm Đông Niên phát đau, anh ta thu hồi tầm mắt, cười khẩy: "Sao, li hôn rồi mà cô còn quản tôi hả?"
Tôn Địch miết miết móng tay mà cô ấy mới làm, mất ba tiếng đồng hồ, những viên đá đính trên móng tinh xảo đến chói mắt, hệt vẻ rực rỡ tươi sáng sau khi cô ấy khôi phục tình trạng độc thân: "Không quản nổi anh, nhưng tôi quản được nó đấy!"
Đàm Đồng Niên cười giễu, ngạc nhiên lên tiếng: "Quản cô ấy? Cô ấy ở bên ngoài đã ba tháng, cô từng quản chắc?"
Tôn Địch ngẩn người, mâu thuẫn trong lòng càng mạnh mẽ. Sự căm ghét và hổ thẹn khiến vẻ mặt của Tôn Địch hơi vặn vẹo. Cô ấy cong khóe môi, thong dong đáp: "Đó cũng là chuyện nhà họ Tôn chúng tôi. Nếu anh muốn làm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499313/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.