Hải Châu-thành phố duyên hải luôn giàu có, thương mại cảng biển phát triển, phong cảnh ven biển làm say đắm lòng người, mùa hè mát mẻ, mùa đông ấm áp. Cái nóng nơi đây cũng chẳng gay gắt.
Ở thành phố Hả Châu có thể nhìn thấy bầu Trời đầy sao vào buổi tối, không như thành phố Giang Nam đèn đuốc sáng chưng. Về đêm, đèn nê ông bao trùm toàn thành phố, vẫn có thể nhìn thấy mây trắng trên tầng không.
Tôn Địch đứng ngoài ban công ngắm trăng sao, nói với đầu bên kia điện thoại: "Mẹ à, con ở đây vẫn ổn, cũng đi xem qua công việc rồi, đều rất tốt!"
Mẹ Tôn có vẻ cũng không còn sức để nói chuyện. Trước đó, nghe bảo Tôn Địch muốn tới thành phố Hải Châu làm việc, bà cực lực phản đối. Con gái không ở gần, chạy tới nơi ven biển xa xôi, e cả năm cũng không gặp mặt được mấy lần, mẹ Tôn sao nỡ.
Nhưng Tôn Địch trước nay hiếu thắng, chẳng ai thuyết phục được cô ấy, cộng thêm việc bố Tôn tưởng Tôn Địch đã lấy ra tất cả tiền gửi tiết kiệm cho họ mua nhà nghỉ nên cũng chột dạ không còn hơi sức để ngăn cản đường tiền tài của con gái lớn nữa.
Tôn Địch kéo một chiếc vali, một mình lên máy bay. Mẹ Tôn một hồi nước mắt ngắn nước mắt dài, mắng Đàm Đông Niên làm hại Tôn Địch, trách Tôn Hồi lấy oán trả ơn. Tôn Địch khuyên giải bà: "Vợ chồng hợp thì tụ, không hợp thì chia tay. Nào có ai hại ai gì chứ!"
Mẹ Tôn trái lại sững người, không ngờ Tôn Địch nghĩ thoáng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/choi-doc/1499315/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.