“Anh nhất quyết không chịu nói cho em phải không?” Cô hỏi từ tốn, ánh mắt xen chút đau lòng.
Vây nên tim Ân Phùng cũng đau, còn có chút tủi thân. Anh ghì chặt gáy cô, để mặt cô càng gần mặt anh, khàn giọng nói: “Muốn biết thật?”
“Tất nhiên.”
Ân Phùng để cô tựa trong ngực, nói: “Có những lời nói ra rồi, chúng ta sẽ không quay trở lại được nữa, tất sẽ phải có người trả giá, em hiểu không?”
Vưu Minh Hứa chỉ im lặng vài giây, đáp: “Em muốn nghe, tất sẽ trả được.”
Ân Phùng mở rộng bàn tay ấn lên mặt cô, tư thế này làm cô hơi không thoải mái nhưng anh vẫn kiên trì. Anh nói: “Có biết ngày ở trên đỉnh núi với Cố Thiên Thành, lần cuối là Vưu Anh Tuấn, trước khi hôn mê anh đang nghĩ gì không?”
“Nghĩ gì?”
“Anh nghĩ, chỉ cần có thể tiếp tục được ở bên em, anh bằng lòng đánh đổi mọi thứ. Anh sợ mình sẽ quên em, cũng sợ sau khi tỉnh lại em sẽ không còn yêu anh. Đó mới là lúc anh sợ hãi nhất trong cuộc đời này, sợ hơn cả khoảng thời gian anh gặp nạn ở Quý Châu. Cảm giác bất lực đó hóa ra như một con dao cắm sâu trong tim anh.”
Vưu Minh Hứa thảng thốt, cô không biết…
“Anh nhớ lại hết rồi.” Anh nói, “Nhớ sự yêu thích không nói được thành lời khi lần đầu tiên gặp em. Nhớ mỗi ngày anh đều dè dặt từng li từng tí muốn làm em vui lòng. Em vui là anh vui, em không vui là anh nơm nớp lo sợ. Em quan tâm anh dù chỉ là chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877892/quyen-5-chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.