Vưu Minh Hứa không ngờ vừa gặp lại Ân Phùng, cô đã bị kéo ngồi lên đùi anh. Rõ ràng có hai chiếc ghế mà.
Cô không quen, định đứng dậy, tay vừa chạm vào ngực anh đã bị nắm chặt, anh nói: “Đừng đẩy, nhỡ chạm phải vết thương chảy máu thì biết làm sao?”
Vưu Minh Hứa lập tức bất động. Nhìn anh, cô chợt nhớ tới Cảnh Bình vừa ra viện đã khiêu khích cô đánh nhau, còn huênh hoang nói thu phục cô, căn bản chẳng hề quan tâm đến thương tích. Còn người này mới chỉ chạm một chút đã sợ chảy máu, mặt dày đòi ôm cô. Xem đi, anh còn ra vẻ như lẽ đương nhiên đây này.
Vưu Minh Hứa phì cười.
Người là tự mình chọn, anh có yếu ớt đến chói gà không chặt, mặt dày đến nhường nào đi nữa thì cô cũng phải chấp nhận thôi.
“Thế này em ăn cơm sao được?” Vưu Minh Hứa nói.
Ân Phùng nhướng mày: “Vậy thì đem đĩa sang đây.”
Vưu Minh Hứa đáp thẳng: “Được.”
Ân Phùng bấy giờ mới chịu buông tay, kết quả cô vừa rời khỏi anh là liền “đóng đinh” trên ghế đối diện, bắt đầu động dao nĩa.
Vòng ôm của Ân Phùng trống rỗng nên có chút không vui, nhưng anh không vội, chỉ từ tốn ăn cơm.
Hai người trò chuyện những việc gần đây của bản thân, anh nói về vết thương, cô nói về công việc. Bất tri bất giác, bữa cơm đã xong tự bao giờ.
Ân Phùng nói: “Không cần dọn, lát nữa để Tiểu Yến lên dọn. Chúng ta đi xuống tản bộ, tiêu cơm.”
Vưu Minh Hứa liếc anh: “Anh đi nổi không?”
Ân Phùng đáp: “Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877891/quyen-5-chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.