Lại một tuần nữa trôi qua, hôm nay là thứ Sáu, vừa sáng sớm Vưu Minh Hứa đã nhận được tin nhắn của Ân Phùng: “7 giờ tối đến nhà anh.”
Vưu Minh Hứa ngẩn người, nhắn lại: “Anh về rồi?”
“Chiều anh về đến nơi.”
“Được.”
Cô buông điện thoại, nhịp tim bỗng nhiên tăng tốc, chút mừng vui thấp thoáng như đang từ từ trào dâng, thậm chí còn kèm theo chút bất an khó nói thành lời. Hai người đã hơn một tháng không gặp nhau, tuy thường xuyên liên lạc nhưng giờ anh sắp về, cô chợt thấy có chút không bình thường.
Cô kiềm chế tâm trạng, tập trung vào công việc, còn cùng Hứa Mộng Sơn bắt tên tội phạm cưỡng hiếp áp giải về đồn, bấy giờ xem điện thoại mới hơn 3 giờ chiều. Thời gian hôm nay dường như trôi đi rất chậm.
Giờ tan tầm, Hứa Mộng Sơn hẹn cô đi ăn, Vưu Minh Hứa không buồn ngẩng đầu đáp: “Không đi.”
Hứa Mộng Sơn: “Sao thế, mình đãi.”
Vưu Minh Hứa lúc này mới ngẩng lên nhìn anh ấy, nói một câu: “Chiều Ân Phùng về rồi.”
Hứa Mộng Sơn bỗng thấy ngực như bị trúng tên, thở dài, nghĩ một hồi rồi cười nói: “Cũng tốt. Lần này thì không còn gì chia cắt được hai người rồi nhỉ? Chúc mừng cậu, cuối cùng cũng tu thành chính quả.”
Vưu Minh Hứa lại chỉ hờ hững đáp: “Cũng chưa chắc, nhỡ may anh ấy lại ngựa quen đường cũ, mình sẽ dạy dỗ một bài học rồi đá bay luôn một thể.”
Hứa Mộng Sơn cười ha hả, cười xong rồi nói: “Anh ấy sẽ không thế đâu.” Đoạn ra khỏi phòng làm việc.
Vưu Minh Hứa cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877890/quyen-5-chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.