Vưu Minh Hứa hung dữ, Cảnh Bình kín đáo. Cô phá án, anh bắt tội tội phạm ma túy. Cả hai đều nổi bật, tuổi trẻ tài cao. Đến đánh nhau cũng ăn ý đến vậy, trên đời này còn người đàn ông nào có thể đánh Vưu Minh Hứa đến mức này? Nếu Vưu Minh Hứa thể hiện trình độ này trước mặt Ân Phùng, chắc anh chẳng bao giờ chạm được vào một ngón tay cô.
Hứa Mộng Sơn không nhịn được thở dài. Anh ấy rốt cuộc cũng thấu hiểu sâu sắc hàm ý của từ “không duyên phận” rồi.
Vưu Minh Hứa nào biết một đồng đội ngồi ngoài kia đang tâm sự trùng trùng đến thế? Mọi sự chú ý của cô đều đặt vào đánh nhau. Thậm chí đến Cảnh Bình cũng không ngoại lệ, anh chỉ một mực tập trung vào trận đấu. Tuy anh chiếm lợi thế nhưng đối thủ là Vưu Minh Hứa, chỉ lơ là chút thôi là sẽ chịu thiệt ngay.
Anh không hề nhận ra khi hai người giao đấu, cô bị khống chế, bản thân anh đã dùng ánh mắt gì để nhìn cô.
Cú đánh bất ngờ tiếp theo của Vưu Minh Hứa trúng lưng Cảnh Bình. Cảnh Bình chịu đau, đột ngột vươn tay túm lấy cô. Lần này anh dùng sức vừa nhanh vừa mạnh, Vưu Minh Hứa đã rất đuối sức, hoàn toàn không ngờ tới đã đến bước này rồi mà anh vẫn còn mạnh đến vậy nên không tránh thoát. Vừa lọt vào tay anh, cô bèn thuận thế nhào xuống đất định lăn khỏi vòng kìm hãm.
Nào biết Cảnh Bình phản ứng nhanh kinh người, vồ thẳng xuống, ép trên người cô.
Vưu Minh Hứa tung nắm đấm về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877889/quyen-5-chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.