Ngày hôm sau, Vưu Minh Hứa thức dậy khá sớm. Dù sao Ân Phùng cũng vừa ra viện, có lòng như không có sức. Đêm qua chưa đến 12 giờ hai người đã ngủ rồi.
Rèm cửa buông xuống, chỉ có một tia sáng len lỏi vào phòng, cô quay đầu nhìn người bên cạnh vẫn đang say giấc. Nói cho cùng anh vẫn là người tốn sức hơn.
Ân Phùng trong giấc ngủ vừa không còn nét cố chấp của đêm qua, cũng không còn vẻ lạnh lùng của ngày thường. Gương mặt anh yên bình, trong anh tuấn thấm thêm chút ngờ nghệch khó tả. Tất nhiên điều này có khả năng chỉ là cái nhìn của Vưu Minh Hứa mà thôi.
Cô xuống giường, nhặt quần áo vứt bừa trên sàn, tắm xong ra ngoài thì phát hiện rèm cửa sổ đã được kéo lên một nửa, Ân Phùng đã tỉnh giấc, mặc áo thun tựa vào đầu giường, gác hai tay sau đầu nhìn ngắm cô.
Toàn thân Vưu Minh Hứa như tỏa ra nét nhàn nhã sau khi được thỏa mãn, cô cảm thấy Ân Phùng cũng vậy, bèn đi thẳng đến cửa sổ kéo hết rèm lên, mở cửa, hít thở không khí trong lành: “Còn không dậy?”
Ân Phùng nhìn cô không rời mắt, không biết anh đang nghĩ gì mà lại “hừ” nhẹ một tiếng, bước vào phòng tắm.
Không lâu sau, anh mặc xong quần áo rồi ra ngoài, ôm lấy cô từ phía sau, cúi đầu hôn cổ cô.
Vưu Minh Hứa bỗng phát hiện, thực ra cảm giác này rất tốt đẹp, chỉ có hai người, rất yên tĩnh, không làm gì khác mà vẫn có cảm giác như đang chìm đắm.
Có điều một lúc sau, tiếng bụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877893/quyen-5-chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.