Lôi Vũ ngớ người rồi bật cười thành tiếng. Gã liếc nhìn Vưu Minh Hứa, tất nhiên cũng biết cô là thiên kim của Hình Kỷ Phục. Nhưng như thế chẳng phải càng thú vị hơn sao?
“Được, vẫn là người Hồ Nam các cậu biết chơi.” Lôi Vũ buông dao.
Người xung quanh đều nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai người họ. La Vũ quay người đi về phía Vưu Minh Hứa, khóe miệng là nụ cười hứng thú. Cả người Vưu Minh Hứa lạnh toát, cứng đờ như khúc gỗ nhìn anh ta tiến từng bước lại gần. Song tầm mắt cô quét qua những đồng đội, tính mạng của họ đang treo mành tơ kẽ tóc.
Cảnh Bình vốn đang chịu đòn bỗng chống tay xuống đất, suýt chút nữa thì bò dậy được. Anh hét lớn: “Không…” Giọng nói đó như phát ra từ sâu trong lồng ngực, khản đặc và vỡ vụn. Những tên tội phạm xung quanh giật thót, không ngờ anh bị đánh đến như vậy mà vẫn còn sức lực. Có kẻ liên tục đá vào lưng anh, lại có kẻ thúc cùi chỏ, đẩy ngã anh xuống đất. Nhưng không biết anh lấy sức từ đâu, vẫn điên cuồng giãy giụa, ngẩng cổ nhìn về phía Vưu Minh Hứa.
Nhìn cảnh này, Vưu Minh Hứa chỉ thấy toàn thân như bị từng cơn gió núi cắt da cắt thịt. Cô hét lên: “Cảnh Bình anh đừng động!” Đám tội phạm xung quanh cười sang sảng.
La Vũ đã đi đến trước mặt cô, cười “hừ” một tiếng, bế ngang cô lên.
Chốn không xa có một người bỗng vùng thoát khỏi sự khống chế của đám tội phạm, chạy thẳng về hướng Vưu Minh Hứa. Nhưng mới chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877854/quyen-5-chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.