Cuối cùng cũng đến nơi, đoàn xe dừng bên sườn núi xanh xám. La Vũ kéo Vưu Minh Hứa xuống xe. Vưu Minh Hứa quan sát xung quanh liền biết nơi này chắc chắn đã được La Vũ tính toán sẵn trong kế hoạch. Nơi đây nằm giữa các dãy núi, họ đang dừng chân tại sườn của ngọn núi cao nhất. Xe đã không thể đi tiếp được nữa. Đám tội phạm dẫn theo con tin cùng xuống xe.
Người đầu tiên Vưu Minh Hứa nhìn thấy là Hứa Mộng Sơn, bắp đùi bị trúng đạn của anh ấy đã được băng bó qua loa, có lẽ là vì không muốn anh ấy chết quá nhanh chóng. Nhưng vì băng bó quá sơ sài nên máu vẫn thấm ướt cả băng gạc. Sắc mặt Hứa Mộng Sơn trắng nhợt, đứng từ xa nhìn cô, khẽ gật đầu. Lòng Vưu Minh Hứa mới nhẹ nhõm bớt.
Người tiếp theo bị đẩy xuống xe là Hình Diễm Quân, tuy mặt anh ta tái mét nhưng không bị thương. Còn có Hoàng Lung và Quách Phi Vanh, mặt mũi cả hai sưng vù, người hơi khom, xem ra là đã ăn một trận đòn no nê.
Vưu Minh Hứa căng thẳng, cô chưa thấy Cảnh Bình.
Lúc bấy giờ một chiếc xe mở cửa, một người bị đạp xuống xe, ngã gục trên đất rồi nằm im bất động. Vưu Minh Hứa chết sững, người đó toàn thân nhơ nhớp máu, quần áo bị cởi sạch chỉ còn lại chiếc quần lót. Chỉ trong một thời gian ngắn, khắp người đã đầy vết thương, vết cắt, vết bỏng, vết đâm đủ cả. Ngực người đó cũng được quấn tạm một lớp băng gạc, hiển nhiên là vì muốn anh chết chậm hơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-toi-co-toi/877853/quyen-5-chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.