“Em vừa ngu ngốc lại vừa cố chấp, anh.. anh không cần phải tha thứ cho em.”
Phàm Quả mới hai mươi hai tuổi mà đã là nghiên cứu sinh năm hai, đây là một thiên tài trẻ tuổi, từ lúc đi học đã luôn nhảy lớp, cậu ấy là đồng môn với Trì Sính, là hai học trò cưng của giáo viên.
Người bạn kiệm lời còn lại là bạn cùng phòng với Trì Sính, Phàm Quả gọi là “Anh Quách”.
Người ngoài khó lòng hiểu được cuộc đối thoại giữa ba người họ, những lúc không có việc gì làm cậu lại qua chỗ họ xem có thể giúp gì không, bình thường cũng không cách quá xa.
Buổi tối Đào Hoài Nam quay về khách sạn trước, tranh thủ lúc Trì Sính chưa về cậu tự vệ sinh cá nhân, phòng tắm được dọn dẹp về nguyên dạng. Trì Sính trở về lập tức vào tắm rửa, lần này anh tắm xong không đi đâu nữa, vừa lau đầu vừa đeo tai nghe ngồi trên giường xem điện thoại, sau đó bật máy tính lên, gõ bàn phím lạch cạch mãi.
Đào Hoài Nam nằm đưa lưng về phía anh, những dòng suy nghĩ chạy thật nhanh trong đầu, cậu nghĩ xem mình nên nói gì mới không phá hỏng bầu không khí bây giờ, lại không quá đột ngột.
Cửa phòng bị gõ, Đào Hoài Nam ngồi dậy muốn đi ra mở cửa, Trì Sính đã đứng dậy ra trước rồi.
Là Đào Hiểu Đông tới, anh Thang vẫn ở khu khám bệnh chưa quay về, Đào Hiểu Đông chủ động về trước.
“Qua đây buôn một chút.” Không biết Đào Hiểu Đông cầm món gì trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-du-lau-nam/3593194/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.