“Phàm Quả cứ mở miệng ra là lại “Anh Trì của em”, nghe rõ là thân thiết.”
Đào Hoài Nam ngây như phỗng.
Đào Hiểu Đông giới thiệu với bác sĩ chủ nhiệm trước mặt: “Đây cũng là em trai tôi.”
“Sao mãi mới tới vậy?” Hiểu Đông hỏi.
“Đi nhầm đường, lại phải quay xe lại.” Anh nói bằng giọng điệu nhẹ tênh, nghe anh nói chuyện với Đào Hiểu Đông có thể nhận ra hai người rất thân thiết với nhau. Đào Hoài Nam tháo tai nghe xuống, nhưng không quấn lại mà nắm chặt trong tay.
Thế là hàng ghế phía sau lại có thêm một người ngồi xuống, họ cách nhau một khoảng đủ cho một người ngồi. Đào Hoài Nam trông sang bên cạnh, kể từ lúc ngồi xuống, đối phương nói chuyện với Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn không ngớt.
Bác sĩ chủ nhiệm ngồi ở hàng ghế trước quay đầu lại khen rằng: “Sếp Đào nuôi khéo vậy, hai cậu em đều rất ưu tú.”
Đào Hiểu Đông than “Ôi chao”, trong giọng nói không giấu nổi sự tự hào, nhưng vẫn khiêm tốn trả lời rằng: “Tôi có nuôi đâu, chẳng phải quản gì sất, tụi nó tự lớn đấy.”
“Sếp Đào đang khoe đúng không, tôi mà có hai đứa em như vậy cũng tự hào lắm.” Chủ nhiệm Lâm cười bảo.
“Khoe gì chứ, tôi lúc nào cũng bận, không có thời gian lo cho tụi nhỏ.” Đào Hiểu Đông nói, “Tôi mang tiếng anh nhưng hữu danh vô thực ấy mà.”
Mọi người ngồi ở hàng ghế trên tíu tít nói chuyện, nhưng hàng ghế sau lại lặng như tờ, Đào Hoài Nam thu hồi đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-du-lau-nam/3593193/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.