“Phan Tiểu Trác “Ồ” một tiếng, Đào Hoài Nam lại nói: “Với cả anh nhỏ nhà tớ còn rõ là đẹp trai nhé.””
Đó là lần đầu tiên Đào Hoài Nam uống rượu kể từ khi tốt nghiệp trung học tới giờ, cậu còn đinh ninh mình là bợm nhậu, còn có tửu lượng chứ, hôm nay mới biết cũng chỉ có như vậy mà thôi.
Mấy cậu trai có mặt trong tiệc rượu ngày hôm ấy đều uống say, chỉ có số ít người được xem như tỉnh táo.
Đến cả Phan Tiểu Trác thế mà cũng uống say, chẳng là không có ai khuyên cậu ấy, không biết cậu ấy đã tu ừng ực được mấy cốc từ lúc nào. Cậu ấy và Đào Hoài Nam mặt đối mặt nằm bò ra bàn, Đào Hoài Nam dựa mặt vào cánh tay, ánh mắt hơi trống rỗng.
Trông mắt Phan Tiểu Trác hơi lơ mơ, gương mặt đỏ ửng, cặp kính mắt đeo bị lệch, thế là tháo xuống luôn.
Đào Hoài Nam bĩu môi, giống như chú gà con, ngón tay cậu kẹp một cái càng cua, nhẹ nhàng gõ xuống bàn, lầu bầu gọi “Tiểu Trác à”.
Phan Tiểu Trác đã ngà ngà say lại tháo cặp kính xuống, không nhìn thấy rõ gì cả, hàm hồ trả lời: “Hả?”
Đào Hoài Nam nói: “Tớ nhớ anh nhỏ của tớ.”
Phan Tiểu Trác nói: “Tớ biết mà.”
“Ảnh có người yêu rồi.” Đào Hoài Nam cọ mặt vào cánh tay, miệng vẫn chu ra như chú gà con, “Chắc như vậy ảnh sẽ vui hơn một chút ha.”
“Không đâu.” Phan Tiểu Trác mơ màng trả lời, “Anh nhỏ nhà cậu khó tính thấy mồ, con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-du-lau-nam/3593192/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.