“Cậu buột miệng thốt lên “Ôi mạ ơi”, sau đó cả người rụt lại giống như một chú chim non”
Trì Sính đã bị kéo đi rồi, Đào Hoài Nam hé một khe cửa nhỏ, cửa cứ hé như vậy tới nửa đêm. Mãi đêm muộn Trì Sính mới quay trở về, lúc anh về Đào Hoài Nam đã ngủ rồi. Đào Hoài Nam giữ ngọn đèn ngủ trên đầu giường cho anh, để căn phòng vẫn có một chút ánh sáng.
Trên giường trải bộ ga gối mới thay, bộ trước đó đã bị mang đi rồi.
Đào Hoài Nam nằm ngay ngắn trên giường, rõ ràng hồi nhỏ tướng nằm chẳng ngoan tẹo nào, bây giờ lại chẳng mấy khi cựa quậy. Ánh đèn ngủ chiếu hiu hắt xuống gương mặt cậu, hàng mi đổ bóng dài lên gương mặt, rợp bóng lên đôi mắt, lên sống mũi, lặng lẽ mà dịu êm.
Trì Sính tắt đèn đi, căn phòng lại chìm vào bóng tối, trong đêm tối tĩnh mịch, cả căn phòng tối đen như mực chỉ còn lại tiếng thở đều đều của hai chàng trai.
Mấy năm qua cuộc sống của Trì Sính cũng không dễ dàng gì, nhìn mấy hôm nay anh bận rộn như vậy cũng có thể đoán được phần nào. Dường như họ bàn chuyện nghiên cứu từ sáng tới tối muộn, ban ngày thì quảng cáo thiết bị cho người khiếm thị, với những gia đình không có người trẻ ở nhà còn phải đích thân điều chỉnh cho họ. Tối đến quay về phòng khách sạn vẫn chẳng thể buông điện thoại và máy tính xuống, gần như không có thời gian rảnh để nghỉ ngơi.
Từ nhỏ tới giờ anh vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-du-lau-nam/3593195/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.