Tình cảm đẹp đẽ nhất trên thế gian này chắc có lẽ là loại tình cảm dù cho đối phương có ra sao thì người còn lại vẫn sẽ yêu, bấy chấp yêu, một đời cũng không thấy hối tiếc. Tình yêu của Định Ngôn đối với Niên Ái chính là như thế, dù cô không tỉnh lại nhưng người mà anh muốn lấy trước sau cũng chỉ có một mình Niên Ái.
Thở chậm ra, Định Ngôn lại nói tiếp:"Gần đây anh nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ của chúng ta."
Định Ngôn:"Anh cũng đã hiểu được tại sao lúc đó em lại cần thời gian để suy nghĩ về việc anh lừa gạt em."
Định Ngôn:"Tình cảm mà em muốn là một loại tình cảm mà cả hai điều có thể cùng nhau san sẻ, cùng nhau bước tiếp có đúng không?"
Định Ngôn:"Nhưng lúc đó anh lại lừa gạt em, chuyện gì cũng làm một mình."
Định Ngôn:"Anh còn tự hỏi nếu đổi ngược lại anh có giận không?"
Định Ngôn:"Tất nhiên là giận, chẳng những giận mà còn rất giận."
Định Ngôn:"Anh nhớ em từng nói 'lừa gạt có mục đích thì không tính là lừa gạt sao?'"
Định Ngôn:"Em nói rất đúng, trên đời này đâu phải cứ có nguyên nhân là sẽ được tha thứ."
Nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền của Niên Ái, Định Ngôn nói:"Nhưng vì anh thật sự yêu em, em có thể tha thứ cho anh không?"
Định Ngôn:"Có được không?"
Mắt đã đỏ lên, mỗi lần đến thăm cô Định Ngôn điều sẽ hỏi rằng cô có tha thứ cho anh không? Câu trả lời trong hơn 2 năm nay vẫn là 1, chính là sự im lặng, sự im lặng đến đau đớn đâm thẳng vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-dong-den-em-lai-noi-yeu-anh/446278/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.