Ta vừa vào viện, đã bị mấy ma ma giữ chặt.
Bọn họ kéo ta vào căn phòng hẻo lánh.
Ta kêu cứu lớn tiếng, nhưng đám nô ộc trong viện ngay cả đầu cũng không ngẩng lên.
Dù cố gắng giãy giụa cũng không địch lại số đông.
Ma ma cầm đầu một tay kéo váy áo của ta xuống.
Đặt một chậu than chỉ còn tro tàn dưới đất.
Ép ta ngồi xổm qua đó.
Sau đó lấy hoa tiêu lắc lư dưới mũi ta.
Bị kích thích, ta hắt hơi liên tục.
Sắc mặt ma ma kia trầm xuống: "Vẫn còn thân xử nữ.”
Ta vội vàng mặc lại quần áo, không kịp lau nước mắt.
Trong chính phòng, lão phu nhân đang dùng bữa.
Các nha hoàn ra vào có trật tự, bưng đến chừng năm mươi chiếc đĩa nhỏ, mỗi đĩa thức ăn lượng không nhiều.
Bà ấy múc một muỗng cháo, khẽ thổi.
Sau khi ăn thêm hai miếng thức ăn, mới tùy ý khoát tay.
Ma ma kéo tóc ta, lôi ta đến phòng Phật.
Bà ta cất tấm đệm mềm: "Phu nhân bảo ngươi quỳ lạy thành tâm, quỳ đủ ba canh giờ, để trừ đi nghiệp khí trên người ngươi, tiện bề cầu con.”
Quỳ đến khi đầu gối tê dại, ta lơ mơ nghĩ, không biết mẫu thân ta thế nào rồi, phụ thân có chăm sóc tốt cho bà hay không.
Ngày ấy bà thầy bói dẫn người Lâm gia đến nhà ta.
Nói là xung hỉ, nói trắng ra là bán khuê nữ.
Phụ thân ta cũng do dự một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý: "Con yên tâm đi, phụ thân sẽ chăm sóc tốt cho mẫu thân con, chữa khỏi bệnh cho bà ấy.”
...
Gần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-be-canh-lieu/5033158/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.