"Đây là t.h.u.ố.c tránh thai, uống đi.”
Dung tỷ tỷ tự mở một y quán nhỏ, thường chữa bệnh cho mẫu thân ta, lớn hơn ta tám tuổi, ta coi tỷ ấy như tỷ tỷ ruột.
"Liễu Nhi, muội có thể đến đây, trong lòng chắc chắn đã nghĩ kỹ rồi.”
Ta không do dự nữa, uống cạn một hơi.
Tỷ ấy tỉ mỉ như kim, hỏi về triệu chứng bệnh của Lâm Sơ.
Ta không biết chữ, tỷ ấy bảo ta vẽ lại những d.ư.ợ.c liệu kia.
Dung tỷ tỷ xem từng bức vẽ:
"Không đúng, đây không phải là tà ma nhập thể gì cả, mà là trúng độc.”
"Chắc là tiếp xúc lâu dài với một loại vật phẩm kém chất lượng nào đó, độc tính không lớn, nhưng t.h.u.ố.c dùng cho hắn lại không đúng, ngược lại hại hắn bệnh nặng hơn.”
Ta cũng không rõ, vội hỏi: "Vậy còn chữa khỏi được không?"
"Có thể, dùng kim ti liên làm chủ d.ư.ợ.c là được.”
Tỷ ấy lập tức gói cho ta một phần, còn giúp ta bày mưu:
"Lão phu nhân nghe lời Lâm thiếu gia, muội hãy cầu xin một phong thư cam kết, nói là không sinh con, chỉ cần hắn khỏi bệnh, sẽ cho muội rời phủ.”
"Rồi để Lâm gia đến mua thang t.h.u.ố.c này, uống vào là khỏi.”
Trên đường trở về, trời đã hửng sáng.
Khi đi ngang qua cửa tiệm quần áo, một đôi bích nhân đối diện đi tới.
Lòng ta bất an, suýt nữa đụng phải.
"Tuy nhi, cẩn thận.”
Nam nhân thân hình cao lớn vạm vỡ, khí chất hiên ngang.
Nữ t.ử váy áo lộng lẫy, lụa là gấm vóc đặc biệt hợp với nàng ấy, mái tóc đen nhánh, đôi mắt sáng ngời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-be-canh-lieu/5033159/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.