Lâm gia là hoàng thương chuyên nhận thầu ngự lò, tài vận hanh thông.
Tuy nhiên, vận con cháu lại mỏng.
Lâm lão gia về già mới có được Lâm Sơ.
Cả Lâm gia nâng niu hắn trong lòng bàn tay sợ tan chảy.
Nay Lâm Sơ mắc chứng "ly hồn", thời gian chẳng còn bao nhiêu.
Có bà thầy bói tính ra ta và hắn bát tự cực kỳ hợp nhau.
Lâm gia bỏ ra sáu mươi lượng mua ta, để xung hỉ cho Lâm Sơ.
Vừa đưa tiền, ngay trong ngày thành thân.
Ta ngồi trên kiệu cưới.
Mẫu thân ngốc ở phía sau đuổi theo, vừa khóc vừa gọi tên ta.
Ta cố nén nước mắt: "Mẫu thân, con là đi hưởng phúc, người xem kiệu này uy nghi biết bao, áo cưới của nữ nhi mẫu thân đẹp biết bao.”
Sáu mươi lượng, đủ tiền t.h.u.ố.c thang cho mẫu thân vài năm.
Đến Lâm phủ, trời đã gần tối.
Ta ở trong phòng Lâm Sơ cùng hắn hành lễ.
Hắn nằm trên giường, ta quỳ dưới đất.
Có lời đồn rằng Lâm gia tổ đức có khuyết, báo ứng lên đời này.
Bọn hạ nhân trong phòng ai nấy đều hận không thể chui xuống đất.
Cứ như thể trong phòng này có ác sát.
"Lễ thành—"
Ta đứng dậy, trong lòng bình tĩnh đến lạ thường.
Lâm lão phu nhân mặt mũi hiền lành, đích thân đỡ ta dậy: "Nha đầu, chỉ cần ngươi hầu hạ Sơ nhi cho tốt, ngươi muốn gì cũng được.”
Ta nhìn về phía người trên giường.
Trước đây Lâm Sơ từng đi ngang qua quầy rau nhà ta vài lần, mỗi lần đều phong quang vô hạn, dường như quanh thân được mạ một tầng ánh sáng, cao quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cho-be-canh-lieu/5033157/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.