Những ngày tháng bình lặng trôi qua, tôi sống bên Bách Điền như thể mọi thứ trên thế gian này đều đang trong tầm kiểm soát của mình. Những buổi sáng thức dậy với ánh nắng nhẹ len qua rèm cửa, những bữa tối xa hoa dưới ánh đèn chùm lộng lẫy, tất cả như thể báo hiệu rằng cuộc sống tôi đã đạt được sự viên mãn. Nhưng tôi biết, yên bình này chỉ là lớp vỏ bọc tạm thời. Mọi thứ rồi sẽ thay đổi, và tôi luôn sẵn sàng đối diện.
Cẩn Huyên vẫn nằm trong bệnh viện, từng ngày trôi qua đều như đang kéo cậu ta gần hơn đến cái kết không thể tránh khi. Thi thảng, tôi lại nghĩ đn cu t. Khng phi ì lolng hay thưng xót, mà là vì sự thi mãn khi biết rằng tôi đã chiến thắng. Cậu ta đang dần lụi tàn, và tôi thì vẫn đứng đây, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng dù thế, tôi không thể phủ nhận một điều: bóng dáng của Minh Phong trong lần cuối cùng tôi gặp hắn vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Ánh mắt đầy thất vọng của hắn làm tôi đôi lúc cảm thấy... bất an.
Ngày hôm đó, trời trong xanh, nắng nhẹ rọi xuống như phủ lên mọi thứ một lớp ánh sáng ấm áp. Tôi ngồi trong phòng khách, tự thưởng cho mình một tách trà hoa hồng. Tất cả đều bình yên, cho đến khi Bách Điền bước vào, ánh mắt anh lóe lên một tia nghiêm trọng.
"Em biết chuyện gì chưa?"
Anh ngồi xuống đối diện tôi, giọng anh trầm nhưng lại mang theo sự nặng nề.
Tôi đặt tách trà xuống bàn, khẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-toi-la-ke-phan-dien/3739381/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.