Ngay khi nghe Cẩn Huyên nói những lời đó, một cảm giác nhẹ nhõm và khó hiểu ùa đến với tôi. Tôi cảm thấy như một gánh nặng được gỡ bỏ, nhưng lại không thể kìm được nụ cười. Cảm giác tội lỗi dường như tan biến một cách kỳ lạ, và tôi không thể chịu nổi sự im lặng nữa.
"Ha, cậu cứ nghĩ tôi đến đây để xin lỗi sao? Thế thì cậu lầm to rồi
Tôi đột ngột cười lớn, phá vỡ bầu không khí căng thẳng trong phòng.
"Cậu nghĩ tôi có lòng tốt gì à? Tôi chỉ giả bộ đến thăm cậu thôi, chẳng có ý tốt gì đâu" (5)
Cẩn Huyên nhìn tôi một cách khó hiểu, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự bất ngờ. Cậu không nói gì, chỉ im lặng quan sát tôi. Nhưng tôi biết cậu vẫn đang cố gắng hiểu tôi, thậm chí có thể đang tự hỏi liệu tôi có thật sự điên rồ đến mức này không.
Tôi không thể chịu được sự yên lặng nữa, bởi khi cậu im lặng, tôi lại cảm thấy như mình đang lạc vào một cái hố sâu, không lối thoát. Cảm giác tội lỗi đột nhiên quay lại, nhưng tôi cũng không thể dừng lại. Nụ cười của tôi có phần chua chát, nhưng tôi vẫn tiếp tục, vì không muốn đối diện với cảm giác đau đớn đó.
Thật ra..."
Tôi tiếp tục, giọng có phần trêu chọc.
" Tôi đến đây chỉ để xem xem cái bệnh viện này có thực sự tốt đến mức Cẩn Huyên lại có thể nằm đây cả ngày. Chứ tôi có quan tâm gì đến cậu đầu
Cẩn Huyên khẽ nhíu mày, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/chinh-toi-la-ke-phan-dien/3735300/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.